GIỌT NẮNG ĐÊM TRĂNG
1.
Từ thuở nào vừa rời đôi chân sáo
Mộng mơ đầu ở mãi tận mê cung
Ngôi trường mới dường như còn xa lạ
Mà hân hoan bỗng lớn đến vô cùng
Áo dài trắng phía sau như phía trước
Chẳng ngại ngùng, hai đường thẳng song song
Rất vô tư tựa chim hót đầu cành
Tìm cửa lớp mở vào thiên đường rộng
Ngày tháng hạ mấy mùa qua rất nhẹ
Lối em về áo trắng chợt tiên nga
Tiếng chuông gọi chơi vơi hồn thiếu nữ
Giữa sân trường, lúng túng một cành hoa
Tình rất đẹp ... chẳng đâu vào đâu cả
Lời vu vơ theo gió mỏng manh bay
Lòng rộn rã và xôn xao, thật lạ
Xa nhau rồi không biết tại ai đây
2.
Từ thuở nào đời chia trăm ngàn nhánh
Đỉnh cao người. Em bước xuống thương đau
Chuyện tình buồn phải là khi xa vắng
Rơi thênh thang áo trắng xanh xao sầu
Đường núi xa xăm bạt ngàn heo hút
Dấu thời gian lấp cạn những sơn khê
Sợi tóc rối ngậm buồn vai thiếu phụ
Ngóng chênh vênh màu áo nhạt không về
Dòng thư cũ trôi hoài trong nỗi nhớ
Nước mắt dài thấm tận núi sông xưa
Bờ bến ấy đậu trên cành mơ ước
Nắng nửa dòng có ấm được xuân thừa
Bao giờ nữa tương phùng lên tiếng hát
Cơn mộng nào rồi cũng sẽ phôi pha
Nét mực mới đi vào trang sách cũ
Trường xưa ơi, giọt nắng đêm trăng ngà.
lth
(Maryland, 2025)
Comments
Post a Comment