HỘI AN CỦA TÔI "...Rồi chỉ còn anh ở đây, cô đơn ngồi mơ niềm hạnh phúc.." Thư của người tình đầu đời, viết cho tôi 40 năm trước ngày tôi trở lại Nha Trang tiếp tục học, bỗng dưng lãng đãng trong đầu mấy ngày nay. Có phải vì bản tin nói về Hội An mà tôi vừa đọc chăng ? " Người ấy'' của tôi là một nối kết không rời với Hội An, một Hội An của thời mới lớn... Hội-An-của-tôi-ngày đó khác Hội An thành phố du lịch hiện giờ nhiều lắm. Hội An vốn là của những con người hiền hòa, thầm lặng..Những con đường, dẫu gọi là phố, vẫn mang một vẻ riêng tư, tĩnh lặng và không giống bất cứ ở một thành phố nào. Nhiều lần về thăm, đi trên con đường NTH, vẫn không có cảm giác là mình đi về nhà, bởi nhìn quanh, không thấy những bóng dáng thân quen, mà chỉ còn là những hàng, những quán rực rỡ, nhộn nhịp cùng những ánh mắt xa lạ. Dẫu vậy, sau bao nhiêu năm sống ở xứ người, tôi vẫn yêu Hội An như vẫn yêu người tình đầu đời vậy... Nhà tôi nằm cạnh một nhánh của sông Thu Bồn. Tuổi...
Posts
NHỎ VÀ ANH Mùa xuân rồi đó nhỏ Có con chim én xưa Nghiêng cánh bay về tổ Hát khúc ca giao mùa Anh ghé qua thăm nhỏ Trên chuyến xe đầu tiên Trong tim anh hé nở Đóa hồng thơm vô biên Xa lắm, nơi chân trời Mối tình anh và nhỏ Nghìn nỗi nhớ chơi vơi Mùa xuân về qua phố... TÌNH EM QUA LÁ Anh có biết em cũng sầu như lá Bởi vì em nhớ lá gầy mỏng manh Chút gió thôi, mà lá đã xa cành Đời phù du ví như tàn xong kiếp Nhỡ ngày mai cuộc tình mình giã biệt Thì thôi anh! Em về với một mình Mặt trời buồn, lá đổ rất lặng thinh Lời cám ơn góp lại lần từ tạ Em cũng biết tình em qua cánh lá... Trần Thu Hương 12/2012 (Cựu học sinh Nữ Trung Học Hội-An)
Tuyển Tập Những Bài Làm Văn Của Các Em Nhỏ -Đề: Tả ông nội. Nhà em có nuôi một ông nội, ông nội suốt ngày chẳng làm gì cả chỉ trùm chăn ngủ, đến bữa ăn ông ló đầu ra hỏi: Cơm chín chưa bây? -Đề: Miêu tả về bố. Bố em có một hàm răng vàng, hàm răng vàng luôn chỉ bảo em những điều hay lẽ phải. -Đề: Em hãy miêu tả mùa Xuân. Mùa xuân ở quê em mở rất nhiều hội. Những ngày ấy trên đường có rất nhiều các ông các bà tay cầm ô đen ô đỏ đứng nói chuyện râm ran như bầy chim líu lo gọi mẹ. -Đề: Tả cây chuối. Nhà em có cây chuối rất to, chiều nào em cũng leo lên cây chuối ngồi hóng mát. Khi em leo lên, cành chuối rung rinh. -Đề: Tả một con vật mà em yêu nhất. Nhà em có nuôi một con gà trống rất đẹp, em rất yêu nó. Hằng ngày, em cho nó ăn. Chiều chiều, em dắt nó đi dạo mát 15 phút. -Đề: Tả về ông bà nội. Khi em được sinh ra thì bố mẹ em đã làm ma cho ông bà nội em rồi. -Đề: Tả về cô giáo mà em yêu quý. Cô giáo em rất đẹp. Cô có vầng trán cao thể hiện sự thông mi...
Thơ BÙI GIÁNG Bé Con Ơi Rong rêu ngày tháng rong chơi Tìm xuân tinh thể chốn nơi nào là Sưu tầm túy vũ cuồng ca Hồn nhiên như thể như là hài nhi? Chiêm bao tóc thuận tơ tùy Tồn sinh nặng nhọc nhu mỳ ở đâu Ngữ ngôn khép kín mặc dầu Hùng tâm tim máu óc đầu mở ra Dịu dàng cuối lá đầu hoa Mười về châu lệ chín sa dòng dòng Miêu Cương mạc ngoại hoài mong Hồng hoang chín bệ tấm lòng đầu thai Mùa xuân hiện giữa ngàn mai Nguyên hình nữ chúa trên ngày phù du. Vui Và Buồn Các con còn nhỏ phải không Thấy ông cười khóc mà không vui buồn (Không vui sao cười? không buồn sao khóc?) Khóc vì trăng mọc mưa nguồn Cười vì tuyết đổ vui buồn muôn phương Quanh năm lạc nẻo lầm đường Thu về xuân lại mộng trường chia xa Đời bất tuyệt, mộng nguy nga Lẽ nào có thể tiên nga điêu tàn Ngày xuân chín chục thiều quang Cành lê trắng điểm, lá vàng ở đâu? Em đi từ tỉnh mộng đầu Một mình ở lại anh sầu trăm năm Em từ vô tận xa xăm Trùng lai chất vấn: từ trăm năm nào Về Quảng Nam Chiêm...
Xuân Tứ Yên thảo như bích ty, Tần tang đê lục chi; Đương quân hoài quy nhật, Thị thiếp đoạn trường thì. Xuân phong bất tương thức, Hà sự nhập la vi? LÝ BẠCH Ý Xuân Cỏ Yên biếc ngọc tơ ngàn Cành xanh trĩu nặng dâu Tần xa xa Chàng thân viễn khách nhớ nhà Thiếp buồn rười rượi ruột rà quặn đau Gió xuân lạ lẫm từ đâu Xuyên màn khe khẽ động sầu tâm ai. Hải Đà dịch *** Đề Đô Thành Nam Trang Khứ niên kim nhật thử môn trung, Nhân diện đào hoa tương ánh hồng. Nhân diện bất tri hà xứ khứ, Đào hoa y cựu tiếu đông phong THÔI HỘ Đề Thơ Ở Trại Thành Nam Hôm nay năm ngoái, cửa sài, Hoa đào ánh với mặt người đỏ tươi. Mặt người chẳng biết đâu rồi, Hoa đào còn đó vẫn cười gió đông. Trần Trọng Kim dịch *** Xuân Dạ Hỉ Vũ Hảo vũ tri thì tiết Đương xuân ...
Quê nhà, quê người, quê Mỹ, quê Việt Nam ? Phát Trần Nguyên Có phải nếu mình ở một nơi nào trên dưới ba mươi năm thì mình là người thuộc địa phương đó, đúng không? Đã biết bao nhiêu lần tôi đặt ra câu hỏi đó sau một ngày nhìn vào lịch thấy con số ghi năm đã bước vào năm thứ ba mươi của một người tị nạn. Bây giờ có ai mới quen gặp tôi, hỏi: Bà ở đâu đến vậy? Thì chắc tôi sẽ trả lời rất tự nhiên, tôi ở San Jose, hay khi đang đi du lịch thì sẽ trả lời, tôi ở Mỹ đến. Tôi sẽ không trả lời là tôi ở Việt Nam đến nữa, chỉ trừ người ta hỏi, bà là người nước nào? Thì lúc đó tôi chắc chắn nói, tôi là người Việt Nam, để cho họ không nhầm với người Trung Hoa, Nhật, hay Phi. Đúng, tôi ở Mỹ trên dưới ba mươi năm rồi, tôi là một người Mỹ. Bây giờ thử xem lại con người Mỹ của tôi. Trước tiên mặt mũi, chân tay tôi chẳng có gì thay đổi cả. Vẫn khuôn mặt cấu trúc ít góc cạnh của người Á Đông và cái mũi tẹt khiêm tốn, tóc sợi to và đen, khi có tóc...
Một Nửa Trăng Hôm nay có một nửa trăng thôi, Một nửa trăng ai cắn vỡ rồi! Ta nhớ mình xa thương đứt ruột! Gió làm nên tội buổi chia phôi! Đây Thôn Vĩ Dạ Sao anh không về chơi thôn Vĩ? Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên, Vườn ai mướt quá xanh như ngọc Lá trúc che ngang mặt chữ điền Gió theo lối gió, mây đường mây Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay... Thuyền ai đậu bến sông trăng đó, Có chở trăng về kịp tối nay? Mơ khách đường xa, khách đường xa, Áo em trắng quá nhìn không ra... Ở đây sương khói mờ nhân ảnh Ai biết tình ai có đậm đà? Đà Lạt Trăng Mờ Đây phút thiêng liêng đã khởi đầu Trời mơ trong cảnh thực huyền mơ! Trăng sao đắm đuối trong sương nhạt Như đón từ xa một ý thơ. Ai hãy làm thinh chớ nói nhiều, Để nghe dưới đáy nước hồ reo, Để nghe tơ liễu rung trong gió, Và để nghe trời giải nghĩa yêu. Hàng thông lấp loáng đứng trong im Cành lá in như đã lặng chìm. Hư thực làm sao phân biệt được! Sông Ngân Hà nổi giữa màn đêm. Cả trời say nhuộm một màu trăng, Và cả lòng tôi chẳng nói rằng. Khô...
LẠI NHỚ HỘI AN vẫn cứ Hội An chiều phố lạ thấy em xách bát mua cao lầu anh vẫn chong đời trên đỉnh nhớ để rằng đôi lúc tưởng còn nhau vẫn cứ Hội An tầng ngói đỏ bầy sẻ xưa không biết rời xa và em tóc áo mùa thiếu nữ thả lòng vui với gió hiên nhà anh Hội An như thời trẻ nít mẹ đi chợ Phố hay chợ Đàng? những viên kẹo ú còn thơm ngọt em, tiểu thơ - chừng chưa được ăn? Hội An trong trí cả trong lòng anh-góc-trời thương anh-long- đong em khua tiếng guốc cầu Lai Viễn mà sóng sông Hoài dậy bến sông Hoàng Lộc
CÔNG CHA NGHĨA MẸ Công cha như núi Thái Sơn Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra Một lòng thờ mẹ kính cha Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con Lên non mới biết non cao Nuôi con mới biết công lao mẫu từ Mẹ cha trượng quá ngọc vàng Đền bồi sao xiết muôn vàn công ơn Mỗi năm mỗi thắp đèn trời Cầu cho Cha Mẹ sống đời với con Còn cha còn mẹ thì hơn Không cha, không mẹ như đờn đứt giây Đờn đứt giây còn thay, còn nối Cha mẹ chết rồi con chịu mồ côi Ân cha nặng lắm, anh ơi ! Nghĩa mẹ bằng Trời, chín tháng cưu mang Ân cha lành cao như núi Thái Đức mẹ hiền sâu tợ biển khơi Dù cho dâng trọn một đời Cũng không trả hết ân người sanh ta Đố ai đếm được lá rừng Đố ai đếm được mấy từng trời cao Đố ai đếm được những sao Đố ai đếm được, công lao mẫu từ Còn cha gót đỏ như son Đến khi cha chết, gót con đen sì Còn cha nhiều kẻ yêu vì Một mai cha chết, ai thì yêu con Ơn cha như núi ngất trời Nghĩa m...