Chỉ là Mẹ thôi
Vừa tròn ba mươi năm ngày tôi mất cha cũng là lúc tôi được tin mẹ lâm trọng bệnh. Vượt ngàn trùng hối hả, hơn nửa vòng trái đất, trái tim của tôi có lúc tưởng chừng như sắp ngừng đập và vỡ tan.Trời tháng giêng rét đậm mà lòng tôi như lửa đốt! Sau chuyến bay dài không hề chợp mắt, tôi vui mừng được anh chị đón đưa về thăm mẹ. Một tháng quá ngắn ngủi nhưng đủ để tôi có thể sống lại khoảng trời yêu thương bên mẹ thật tuyệt vời. Tôi trân quí khoảnh khắc ấy hơn bất cứ thức quà đặc biệt quí giá nào trong cuộc đời này. Mẹ tôi mở mắt nhìn khi tôi vừa đến. Giọng xót xa mẹ hỏi:N đó hả con?-Dạ - Răng ốm dữ vậy con . Bữa ni còn dạy dỗ chi nữa? Tôi ôm mẹ trong tay,nuốt ngược nước mắt vào lòng tươi cười kể lại chuyện nhà: ... Hì con mà ốm na? người mẫu ai cũng rứa mà...Đưa tay vén mớ tóc đã bạc trắng như cước của mẹ lòng tôi ngập tràn yêu thương. Vẫn gương mặt phúc hậu .vẫn đôi mắt biết nói mà khi còn sinh thời Tía con” đã lâm lụy” nhưng sao bàn.tay mẹ lạnh quá trong t...